dich vu bao ve
Trang 8 của 8 Trang đầuTrang đầu ... 678
Kết quả 71 tới 77 của 77

Chủ đề: Tiểu Công Chúa Đáng Yêu (FULL) - Enti Ell

Lượt xem: 13845 Trả lời: 76
  1. #71
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    Sân bay Nội Bài : 8h sáng
    Nó cùng Nguyệt Hương lỉnh kỉnh vác 2 cái valy to uỳnh. Vật lộn mãi hai chị em cũng đem ra ngoài cổng . Nguyệt Hương móc từ túi ra chiếc iphone, bật nguồn định gọi tài xế riêng ra đón nhưng nó ngăn lại.
    - Thui khỏi gọi đi chị, về thía này cho mọi người bất ngờ ( thực sự thì nó hơi lo lắng về quyết định của mình hay nói đúng hơn là nó sợ ông nội, không muốn ông nội buồn và thất vọng khi biết được quyết định của mình )
    Còn đối với Nguyệt Hương thì việc chuyển hẳn về Hà Nội mà không báo trước cũng là một điều không hay mặc dù cô biết vốn dĩ cái hôn ước kia không phải của chị em cô
    - Uhm cũng được, vậy để chị gọi taxi
    - Về căn nhà nhỏ ngoại ô đi chị, em chưa muốn về nhà lúc này - nó đan hai tay vào nhau ngước mắt lên bầu trời
    Nguyệt Hương giật mình, cô nhận ra được sự khác thường trong cách cư sử của Nguyên, cô gật đầu đồng ý, cô nghĩ Nguyên cần một khoảng lặng để tỉnh táo hơn
    Còn nó chưa bao giờ nó cảm thấy mệt mỏi như lúc này, giá như lúc này nó được xà vào lòng mẹ, dụi đầu vào ngực để cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Một giọt nước long lanh nơi khoé mắt- Nó buồn ư. Không ! có gì buồn đâu ?- chính nó cũng không thể hiểu được cái cảm xúc hỗn độn trong nó bây giờ. Hay đây là cái cảm giác xúc động mà Hà Nội thân yêu mang lại cho nó trong những ngày xa nhớ. Thôi mặc kệ là cái gì đi chăng nữa, bây giờ nó cần nghỉ ngơi để ổn định tinh thần sau chuyến bay dài và có thêm chút sức lực để đối mặt với quyết định đã chọn.
    - Lên xe thôi Nguyên- Nguyệt Hương réo tên khiến nó giật mình
    Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Nguyệt Hương nó hơi mủi lòng, nó làm cho mọi người xung quanh khổ nhiều quá rồi
    - Em không sao đâu, chị đừng lo, chỉ là hơi mệt sau chuyến bay thôi- nó trấn an Nguyệt Hương khi đã yên vị trong xe
    - Nguyên hôm nay mà cũng biết mệt hả, chắc nhớ “ai đó” chứ gi'- Nguyệt Hương chọc
    - Hic, nhớ ai đâu, nhớ con Lucky thui a', mà tại chị bóc lột sức lao động của em tối qua đấy
    - Bóc lột hồi nào hử, em tự nguyện giúp chị mà
    Đẩy kính xuống nó ngóc đầu ra ngoài ( may mà hok có cái xe nào chạy bên cạnh, hok thì bay đầu như chơi ) để gió tạt vào mặt để tỉnh táo hơn
    - Lạnh quá chị hương ơi, nó vén mấy cọng tóc bị gió thổi rối
    - Hụ…hụ…hụ, những tràng ho liên tiếp của Nguyệt Hương làm nó giật mình quay lại với cái mặt tội nghiệp
    - Em xin lỗi, nó nhanh chóng kéo kính lên cho không còn một ngọn gió nào lùa vào
    - Không sao đâu, em mở ra cho thoáng đi, chị quàng thêm cái khăn ở cổ là OK
    - Chị xem thường bệnh của mình quá đấy- viêm phổi không phải là bệnh hiểm ngèo nhưng cũng ko thể chủ quan được- Nó nghiêm khắc nhắc nhở
    - con gái đất Hà Thành mà ko chịu được lạnh, em thấy buồn cười không Nguyên- N.Hương quay qua hỏi nó
    - Sao mà buồn cười, đó là việc rất bình thường mà. Nguyệt Hương à, mỗi người khi sinh ra không thể tự quyết định được bố mẹ mình, hình hài hay giới tính, cũng như không phải bao giờ cũng khoẻ mạnh bình thường, bệnh tật luôn là bạn đồng hành trong cuộc sống của con người, nó đến lúc con người cảm thấy buồn, mệt mỏi trước cuộc sống. - Nó ngước nhìn vô định vào không trung- Nó cũng đâu thể tự quyết định được số phận của chính mình, và chạy trốn có giải quyết được vấn đề jì
    Nguyêt Hương không nói jì thêm, ngồi bất động
    - Em có chuyện jì phải không Nguyên- có thể nói cho chị biết được chứ- Nguyệt hương bất chợt hỏi làm nó thấy giật mình
    Dù Nguyệt Hương là chị nó thật và nó cũng rất tin tưởng nhưng nếu N.Hương biết thì chắc chắn ngăn cản nó. Nó muốn mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của mình
    - Dạ hok có jì đâu, em chỉ hơi mệt và đói thôi, nhớ cô Ba quá ( giúp việc cuả gd nó )
    Chiếc taxi dừng lại trước một căn biệt thự nhỏ có chiếc cổng gỗ sơn xanh và giàn hoa giấy tuyệt đẹp
    - Cô Ba ơi ! cô Ba, cháu đói quá a'- Chưa vào đến nhà nó đã oang oang gọi to ( khiếp vác cái valy nặng thía mà vẫn còn sức để la )
    Một phụ nữ trung nien bước ra, vẻ mặt ánh lên niềm vui hiền hậu
    - Cô Ba ! con đói quá hoa cả mắt rùi nè cô Ba còn cơm nguội hok ?
    - Con về sao hok báo trước, ông nội con mà biết thì sao ?
    - Thì con hok về bên đó nữa,con ở đây với cô Ba lun nhá ?
    - Để cô gọi sang cho ông nội con rồi cô đi nấu cơm cho tiểu công chúa ăn, chịu hok ?
    - Hok , hok con vế để rạo bất ngờ cho ông nội, cô ba báo truớc còn jì hay nữa, thui cô Ba đi nấu cơm cho con ăn đi, sắp xỉu lun rồi nè- Nó được dịp làm nũng
    - Hic, cô Ba nhớ Nguyên thui àh, hok nhớ con nữa àh, hic hic- Nguỵêt Hương cũng nhõng nhẽo theo
    - Trời, bó tay với 2 con luôn đó, lớn rồi mà nhõng nhẽo hoài à- Thui vào tắm rửa, thay đồ đi rồi xuống ăn cơm
    - Dạ, chúng con bít rùi thưa cô Ba, 2 cô nàng đồng thanh
    2 chị em nó vác chung 1 cái valy lên còn cái lại nhờ anh tài xế vác giúp
    - Chị có thể ở đây không Nguyên, Nguyệt Hương e dè hỏi nó
    Đây là nơi hội họp tụ tập của mí anh em nhà nó, Nguyệt Hương và cả Nguỵêt Đoan đều rất ít khi tới đây. Căn biệt thự không quá lớn nên cũng không có quá nhiều phòng, mỗi người chỉ có 1 phòng thui và không có phòng dư ngoài cái phòng khách và bếp
    - Được chứ, chị ở phòng em đi, em qua phòng anh heo ở cũng đc
    - Thui hay chị sang ở với cô Ba cũng đc
    - Cô Ba bị bệnh đau lưng khi trời trở gió chị ko nhớ à, sang đó sao mà chị ngủ được, vả lại cô ý cũng khó ngủ- chị cứ ngủ đây đi- nó trải lại tấm ga giường rồi ấn Nguyệt hướng ngồi xuống
    - Thui chị nghỉ đi, em qua phòng anh heo
    Nó lê những bước chân nặng nhọc vào phòng, rồi dùng chân đá mạnh khép cửa phòng
    Định đi tắm cho nhẹ người nhưng chợt nhớ hok mang theo quần áo sang .
    - Thôi thì mặc tạm đồ của anh heo dzị - nó chẹp miệng rùi bước tới tủ đồ ( lười kinh khủng- phòng của mình có 3,4 bước chân mà hok chịu đi lấy đồ )
    Chọn bộ đồ có vẻ nhỏ nhất, nó bước vô nhà tắm, hơi nước ấm phả vào mặt khiến nó cảm thấy dễ chịu vô cùng. Mệt mỏi, nó thiếp đi trong bồn tắm
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  2. #72
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    - Nguyên, em có trong đó không- Nó lờ mờ nghe được tiếng ai đó gọi mình
    Tiếng gõ cửa mạnh và dồn dập kèm theo tiếng réo làm nó tỉnh hẳn, bây giờ nó mới biết mình ngủ quên trong bồn tắm , nó vội tắm rửa qua loa rồi mặc nhanh quần áo chạy ra mở cửa
    - Chị gọi em hả- Nó hỏi tỉnh bơ ( nãy giờ người ta đập cửa rầm rầm rồi còn )
    - Uhm , sao gọi mãi em mới chịu ra vây hả, làm chị đau tay muốn chết luôn ne'
    - Hi hi em đi tắm, chị kêu sao mở cửa được
    - Tắm gì mà lâu dzị cả tiếng trước chị kêu em hok trả lời chị tưởng là em đi tắm lúc đó
    - Dạ lúc đó chắc em đang ngủ- thui xuống ăn cơm đi chị
    Nó nhanh chân chạy xuống trước định phụ cô Ba don cơm nhưng mọi thứ đều tươm tất cả rồi
    - Xin lỗi cô Ba con ngủ quên mất- nó gãi đầu hối lỗi
    - Còn phần con đó, lát rửa chén đi ha- cô Ba cười hiền
    - Yes, madam- Nó giơ tay ngang trán
    - Ha ha ha, con mặc đồ của thằng Huy hả, định nhát ma cô hả- cô ba đưa tay vuốt ngực vừa cười ha hả
    Nó nhìn lại mình, ôi chúa ơi ! trông chẳng khác nào một người tí hon cả. Áo thì rộng thùng thình, quần thì dài quét đất nó thầm nghĩ - may quá, lúc nãy chạy nhanh như dzị may mà hok vướng phải cái jì , hok thì tiu đời lun oi'. Ông heo đúng là người khổng lồ
    - Dạ, dễ thương đúng hok cô ? nó cười toe
    - Có mà dễ sợ thì có- Cô Ba dí tay vào trán mắng yêu nó
    - Thui ăn cơm nào- Nguyệt Hương giục
    - Ôi ngon quá, lâu lắm rồi con mới đc ăm món cô Ba nấu- Ngon quá cô ba ơi
    Nó ra sức ngấu nghiến những món ăn có trên bàn ( như ngưươì sắp chết đói ), và luôn miệng khen ngon . nguyệt Hương quá bất ngờ trước cách ăn uống của nó, cô ngồi im không động đậy nhìn nó ăn ngon miệng
    - Chị sao dzị ? sao hok ăn đi, nhìn em làm jì- Nó ngước mặt lên hỏi, miệng vẫn nhai và tay thì đang ra sức với lấy viên thịt chiên giòn
    Cô Ba vẫn là người hiểu chuyện nhất, cô nhẹ nhàng :
    - Nguyên, ăn từ từ thôi nào, cô không có thuốc chữa nghẹn đâu
    - Hương nữa, ăn đi con- không cần cung cách, ý tứ jì đâu
    Nguyệt Hương chưa bao giờ ăn như vậy, mặc dù có lúc cuộc sống không mấy tốt đẹp, cô từng bị cha bỏ đói, nhưng chưa bao giờ cô dám phá vỡ cung cách cư xử, giao tiếp của giới thượng lưu. Thật sự trong Nguyên có quá nhiều điều bất ngờ mà cô chưa dám nghĩ tới.
    - Thìa, dĩa đầy đủ sao hok dùng mà lại bốc bằng tay hả Nguyên- N.Hương nghiêm mặt hỏi, một chút jì đó ko hài lòng
    - Không sao đâu, ông nội đâu có đây, ăn thía này mới ngon chứ- chị hok ăn lát heets ráng chịu đói nha
    - ăn thoải mái đi con, hok ai nhìn ngó gì đâu mà lo,con bé này ăn lẹ lắm đó- hok mún đói tới chiều thì ăn đi con
    Không hiểu suy nghĩ thế nào N.Hương cũng buông thìa dĩa xuống , dùng tay bốc ăn ngon lành
    - Ế con tôm đó của em mà, em xí trước rùi nhá- Nó đang nhai mà vẫn cố giữ khi thấy Nguyệt hương lấy con tôm cuối cùng trong đĩa
    - Hả, con này của em hả, giấy tờ sở hữu đâu- N.Hương nói xong, ngửa cổ ném ngay con tôm vào mồm trước con mắt ấm ức của nó- ha ha kì này lại có người dành ăn với nó rồi
    Bất chợt nó lại nhớ tới hắn. Không biết tên Đại Phong chết tiệt giờ này đang làm jì nhỉ
    - Chắc cũng đang ăn cơm, hứ hok có mình dành ăn chắc hắn vui lắm- Nó vừa ăn vừa lẩm bẩm
    - Em nói jì Nguyên chị nghe hok rõ
    - Dạ hok có jì, em đang tính xem chiều đi đâu
    - Uhm
    Nó thấy có jì đó nhơ nhớ tới hắn, - hok có ai tranh giành với mình chán thật, hok có ai đứng bên hót líu lo lúc nó rửa chén, giá mà hắn có ở đây, chợt có cái jì đó cay cay nơi sống mũi ( sắp khóc )- nó thầm nghĩ, xong lại gạt ngay- không, sao mình lại nhớ hắn chứ, hắn ám mình nhiều quá thôi, dẹp !dẹp ngay những ý nghĩ vớ vẩn
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  3. #73
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    Cuối cùng thì cũng giải quyết được vấn đề “bụng dạ”. Nó nhanh chân léo lên phòng mình mở tủ đò lấy đại một bộ rồi chạy qua phòng huy heo
    Thay bộ đồ của mình, nó cảm thấy thật thoải mái, thật tuyệt để đi dạo phố. Nó bước chầm chậm xuống phòng khách, hok có ai. N. Hương đã về phòng , hình như đã ngủ rồi, thôi thì mình mình đi vậy- nó chẹp miệng rồi tung tăng bước ra ngoài
    Gió rít lên từng tiếng bên tai, hơi lạnh táp vào mặt nó, quấn thêm chiếc khăn vào cổ, đội 1 chiếc mũ len xám( che mất tóc ) , xỏ tay vào túi quần, nó nhẹ nhàng bước đi trông như một thằng đàn ông làm mí cô nàng đi đường ai cũng ngoái đầu lại suýt đâm vào gốc sấu.
    Đã lâu lắm rồi nó mới lại được dạo bước trên con đường này,
    - Lạnh quá, nó khẽ kêu lên - dường như mùa đông này HÀ Nội lạnh hơn thì phải
    Không hiểu mùa đông này Hà Nội lạnh hơn hay nó chịu lạnh kém hơn, phải chăng nó đã quen với nắng, quên mất gió- quen với phương nam ấm áp. Hay tại trái tim hắn ở đó, nó cô đơn nên thấy lạnh
    - Với thân hình khổng lồ của hắn, ôm mình chắc ấm lắm nhỉ- Nó buột miệng nói ra trong vô thức và mỉm cười thích thú- rồi lại giật mình xua đuổi
    Một mình lặng lẽ bước đi trên con đường vắng, chợt rùng mình khi đạp lên chiếc lá khô. Nó quyết định đến siêu thị mua quà cho mọi người - dẫu sao thì cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi, vui lên nào - nó tự nhủ với lòng mình
    Rồi lại thấy một cô bé tinh nghịch nhảy chân sáo trên đường đầy lá bay
    - Một chiếc áo dạ cho mẹ nè- nó hí hửng cầm chiếc áo dạ lông trắng ở cổ lên ướm thử
    - Gói lại giùm tôi
    - Đôi giầy thể thao cho ba nữa - dạo này ba còn bệ vệ hok nhỉ, nếu thế phải bắt ba chạy bộ thôi- nó lẩm bẩm trong miệng
    Nó chọn cho ông nó một chiếc áo sơ mi màu tro và một chiếc cà vạt màu đỏ tươi trông khá trẻ trung, ông chắc chắn sẽ không mặc đâu nhưng kệ- nó thích- nhất định nó sẽ làm nũng cho ông mặc thì thôi- ai bảo ông không thể chứ
    Thế đấy, nó thật trẻ con
    Nó gật đầu ưng ý trước đôi gang tay da đen định mua cho Huy heo- lão này tha hồ đua xe hok sợ lạnh- kèm theo một đôi tai thỏ màu đen nốt ( tai thỏ mà màu đen thì xấu nhỉ )
    Đập vào mắt nó là 2 bộ mũ đôi, kiểu dáng tương đối giống nhau nhưng có 2 màu hồng và xanh lá.Nhìn thì ai cũng biết là cặp mũ dành cho tình nhân, một trong nhưng trang phục sốt nhất mùa giáng sinh này. Nó gật gù rồi quyết định chọn tặng cặp mũ hồng cho đôi Hạnh- Bảo còn đôi màu xanh lá cho Trân và Nhật
    Không phải là người quá kĩ tính, nó nhanh chóng chọn được quà cho gia đình và bạn bè của nó, nhưng lại không biết nên chọn jì để tặng cho hắn. Nó vòng qua tất cả các shop hàng trong siêu thị mà vẫn không lựa được thứ jì ưng ý. Nếu như là trước đây nó sẽ chọn đại một thứ jì đó, nó là người vô tư mà! nhưng giờ đây nó lại không thể làm thế, nó muốn hắn thực sự hạnh phúc khi nhận được món quà. Dẫu sao thì cũng sắp đi rồi, coi như một món quà để cảm ơn- Nó tự phủ nhận lòng mình bằng những suy nghĩ ngớ ngẩn nhất có thể.
    Gom tất cả đồ đã mua được đem ra quầy thu ngân, nó nhanh chóng trả tiền rồi định nhanh chóng rời siêu thị mặc dù chưa mua jì tặng cho hắn. Nhưng chợt nó khựng lại khi thấy khi thấy mấy cô nhân viên đang đứng đan những chiếc khăn len quàng cổ dài loàng ngoằng. Nếu như trước đây nó thất thật bình thường, thậm chí là “thừa hơi” nhưng bây giờ nó lại muốn đan một chiếc như vậy- Chính nó cũng không thể hiểu nổi những suy nghĩ kì quặc đó- Nó đã yêu hắn rồi hay chăng ?
    Mua vài cuộn len màu đen, với lấy một quyển sách dạy đan, nó trả tiền tất cả rồi ra khỏi siêu thị. Đem tất cả về nhà, nó sẽ đến công ty gặp anh nó.
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  4. #74
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    Nó bước vào công ty, mọi người ai có mặt trong đại sảnh đều nhìn nó với con mắt lạ lẫm, dò sét và soi mói. Nó thản nhiên bước vào thang máy không quan tâm tới những người xung quanh.
    Nó định đi thẳng vào phòng giám đốc nhưng bị ngăn lại bởi một cô thư kí trẻ
    - Xin lỗi cô định đi đâu vậy- Cô thư kí hỏi nó với thái độ không mấy niềm nở
    - Đi vào đây không để gặp giám đốc thì cô nghĩ tôi định làm jì- nó mỉm cười tươi đáp lời cùng với ánh mắt sắc lẻm, nó rất ghét những người mượn thế của giám đốc để tỏ ra ngạo mạn như vậy
    Tức giận, cô ta mím chặt môi
    - Xin lỗi, cô không có hẹn trước vậy nên mời ra khỏi đây
    - Ha ha ha ……..!!!! sao cô biết tôi không hẹn trước, không lẽ giám đốc hẹn ai cũng phải báo cho cô biết hay sao ?- Đúng là tôi không có lịch làm việc với giám đốc của cô, nhưng hẹn riêng thì có đấy- Nó nháy mắt khiêu khích
    - Xin lỗi, đây là công ty, nếu có việc riêng thì cô nên đi về, giám đốc chúng tôi không tiếp ai vì việc riêng- Cô ta nhếch mép khinh khỉnh
    - Tôi thấy cô đang mượn quyền giám đốc để ngăn cản tôi đấy- anh ta hay cô là giám đốc vậy ?
    Không muốn bàn cãi jì thêm nó sải chân bước về phía cửa, Cô ả vẫn chạy lại níu áo, kéo ra, đứng chắn trước cửa
    - Cô không được vào đây
    Nó không nói jì, đẩy cô ta suýt ngã.. Định lại xem cô ta thế nào xong lại thôi, chẳng việc jig phải quan tâm đến loại người đó. Nó đẩy cửa bước vào, cô ả không thể cản được
    - Tôi đã bảo trước khi vào phải gõ cửa cơ mà, cô điếc àh - tiếng lão Huy heo quát lớn làm nó giật mình ( oai nhỉ )
    - Thưa giám đốc tôi không nghĩ cửa chịu được sức gõ của tôi, nên không dám gõ- nó bình thản như chẳng hề có chuyện jì
    Nghe thấy giọng nói quen thuộc, huy heo sững người
    - Xin lỗi sếp, tôi đã cản nhưng cô ta đẩy tôi ngã để vào đấy ạ- ả thư kí nói vs huy heo liếc nó một cái sắc lẻm, khinh thường
    - Cô không còn việc ở đây nữa, mau biến ra ngoài và đóng cửa lại- Nó nói như ra lệnh
    - Cô là jì mà dám ra lệnh cho tôi - ả ta tức giận, mặt tím bầm
    - “Anh iu” !, cô ta không không nghe lời em kìa
    Lão huy heo nãy giờ chứng kiến tất cả, xong giờ mới cất lời :
    - “bé iu” ngoan nào- nếu không có việc jì nữa thì cô có thể ra ngoài- không thèm ngẩng mặt lên với cô ả
    Ả thư kí chắc thầm nghĩ nó là người iu của Huy heo, muốn níu lại lát nữa để phá hoại, nên ậm ừ. Ả nhìn nó với cái nhìn đầy ganh tị, thù hằn và một chút đe doạ
    - Cô không nghe tôi nói sao- Huy heo vẫn không thèm nhìn lên, giọng đều đều
    - Dạ chào sếp, em ra ngoài- ả cúi đầu chào, vẫn không quên liếc xéo nó một cái, nện đế giày vào nền nhà bước đi
    - Sao heo về mà hok báo trước để anh ra sân bay đón- Huy heo gấp lại tập hồ sơ ngẩng mặt lên nhìn nó
    - Em đâu dám phiền giám đốc - nó liếc xéo ông anh trai
    - Ông nội có nói jì không ?- Vứt chiếc kính trắng sang một bên huy heo hỏi nó
    - Em chưa về nhà - nó đáp tỉnh bơ
    - HẢ !!!!! - Em ở đâu
    - Biệt thự ngoại ô- em tưởng được gặp mí anh ở đó chứ- sao hok thấy ai hít dzị
    - Bọn nó đang chịu đợt huấn luyện của ông, sống không nổi nữa chứ chơi bời jì nữa
    - Thôi đi nào- Huy heo đứng lên nói với nó
    - Hả ! đi đâu cơ, em mới đến mà, mệt quá àh, anh có phải hành hạ em thía hok ?
    - Ha ha ha hồi nãy còn “Thưa giám đốc tôi không nghĩ cửa chịu được sức gõ của tôi, nên không dám gõ”- sức lực tràn trề dzị mà kêu mệt hả- Huy heo nhái lại lời nó
    - Nhưng mà đang giờ làm việc, hoe anh định đi đâu dzị- em méc ba
    - BA cũng hok bóc lột sức lao động của anh như em đâu- Anh còn chưa ăn trưa lun
    Ák, em hok mún anh thành cái móc phơi đồ chứ
    - há há há- em sẽ giúp heo anh thành “siêu mẫu xì trum”- nó toe toét rồi nhanh chân phóng nhanh ra cửa
    - Dạ mời Giám đốc ạ !- Nó mở cửa cúi đầu cung kính chào khi nhìn thấy bóng huy heo sát sau lưng
    - Cốp- một cái gõ đầu đau điếng Huy heo ưu tiên dành tặng nó- dám nói xấu anh hả
    - Hứ, phản đối hành hạ thân thể- anh cậy lớn bắt nạt em, em méc ông cho coi- mà xấu thật chứ còn jì nữa- nó lẩm bẩm trong miệng chắc đủ cho Huy heo nghe được
    - Đầu em có vẻ vẫn cứng nhỉ- anh thử lần nữa nhá- ổng giơ tay lên doạ
    - Thui đầu em toàn phần mềm, anh cốc dzị hok may trấn thương não bộ thì sao- nó ôm đầu chu mỏ lên cãi- rồi chạy biến ra ngoài
    Huy heo lắc đầu ( bó tay ) rồi khép cửa phòng bước ra ngoài theo nó
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  5. #75
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    - Anh heo tấp vô, tấp vô- nó hấp tấp khi nhìn thấy hàng bún cá trên đường
    - Thưa cô, tôi hok mún bị tạm giam vì tội vi phạm giao thông dưới sự xúi giục của trẻ con ?
    - Nhưng mà !!! - nó ngoái lại nhìn hàng bún cá, tiếc rẻ
    - Chịu cô luôn, đúng là heo- Để anh tìm chỗ đậu xe đã
    Xe đi được một đoạn thì huy heo cho xe rẽ vô bãi đậu của một nhà hàng
    - Nhanh nào anh Heo, lề mề quá thôi
    - Đúng là heo, ăn là nhanh thôi
    Nó sải chân bước nhanh đến hàng bún cá vỉa hè ban nãy nhưng tìm mãi hok thấy
    - Hic hic tại anh heo hết ák, người ta đi mất rồi- nó nhè miệng trách
    - Đựơc òi, để anh gọi về nhà kêu mẹ làm cho em ăn nhá
    - Ok, nhưng đừng bảo em về nhá- để cho cả nhà bất ngờ
    - N.Hương và N.Đoan cũng đang ở cùng em hả
    - Dạ, Nguyệt hương đi cùng em, còn Nđoan thì hok về
    - Anh giúp em mang đồ về nhà trước nhá- nó mè nheo
    - Tui mà phải làm chân “cu li” cho cô hả
    - Đi mà, thương anh Heo nhứt nhà lun- em có quà cho anh heo nũa đó
    - Định đút lót trẻ con đấy hả
    - Hok thì thui, em kêu taxi chở, rùi mec ông- nó le lưỡi
    - Thui được òi, giờ anh xử lý cái bụng xong rồi qua đó khuân đồ về được chưa
    - Thank you anh “iu”
    - Ế , em định làm anh ế vợ hả
    - Hok, anh ế vợ rùi mà
    - Chắc phải kêu ông nội dán thông báo tìm cháu dâu quá- há há há- mà sao ông thiên vị thía nhở, sao chả kím vợ cho anh nhỉ ?
    Nó liếc xéo anh nó rồi tiến thẳng vào nhà hàng- dẫu sao thì đc ăn miễn phí bữa nnữa cũng tốt- ha ha ha
    - Trời, mắt bồ câu con đậu - con sắp bay- mà liếc hoài nó bay lun đấy nhớ- ổng nói với theo
    Với vận tốc của chong chóng, trong thời gian “đủ rụng 1 cái lông mi”, nó thực hiện một chuyển động tự quay quanh trục một góc 180 độ, mặt đối mặt với một tội đồ chưa đc thánh rửa tội
    - Rắc, rắc, rắc - nó bẻ từng khớp tay, miệng cười tươi như hoa - à không hơn hoa
    - Mới có mí ngày hok gặp, nội công em tiến bộ vượt bậc, phận làm huynh quả thực khâm phục - Huy heo mang cái bộ mặt giả bộ, miệng nín cười làm nó tức điên lên
    - Cũng lâu rồi hok gặp, mụi mụi đây nội công vẫn thế, chắc tại sư huynh già cả nên mất phong độ - nó nói nhỏ vào tai huy heo- oánh thua mụi cũng đừng nằm lăn ra đương này ăn vạ nhá
    - Khá khen cho mụi mụi của ta, chí nam nhi ngày nào hok đổi, ăn nói vẫn shok óc như xưa
    - Đa tạ sư huynh quá khen, mún thử 1 trận chứ- anh em nhà này nhiễm truyện kiếm hiệp nặng lắm oi', có ai chữa giúp hok
    Huy heo đi vòng qua người nó xem xét( làm ji' vật trời- trời đáp: con hỏi ta, ta biết hỏi ai ) rồi chép miệng lắc đầu
    - Uhm, nhìn đồ bảo hộ có vẻ an toàn đấy, nhưng mà “vải VN chất lương cao, còn chỉ VN chất lượng hok cao lắm đâu”, có “sao, sao đó” thì anh hok chịu trách nhiệm đâu nhá - có lẽ tôi hok cần nói jì thêm chắc mọi người cũng hỉu rùi nhỉ, nếu mà chưa hỉu lắm thì đọc phần hồi tưởng dưới đây
    Hồi tưởng:
    1. Bộp, bộp, rầm, rầm, oạch- hok cần miêu tả ji' thêm ai cũng biết đây là diễn biến của một trận ẩu đả đường phố mà người tham gia không ai khác chính là một trong những nhân vật chính của chúng ta ( dài dòng quá, nói túm tại là nó )
    Chẳng là nó đang bị các má đưa đi siêu thị để sắm đồ ( ‘bị’ đấy nhá ), đến lúc thử nó mới phát hoảng, thử nhìu đến thía thì chiều cũng hok xong, chưa kể các má nó còn bắt xoay vòng, tạo dáng………. Thế là lẻn lúc các má hok để ý nó ôm nguyên cả bộ váy đang mặc lén trốn ra ngoài.
    Và bao giờ cũng thế khi mà hok mong có thêm rắc rối ji' thêm nữa thì chúng lại kéo đến càng nhiều, nó vướng phải một 3 thằng nhóc, tóc nhuôm vàng hoe, cái răng cạo trắng hớn, cái mặt thì den mà lại rất cơng cơng, hai mắt gườm gườm trông gớm chết ( hic hic tui cũng hok mún ăn cắp bản quyền của Nam Cao đâu nhưng không thể phủ nhận rằng bọn hắn giống Chí Phèo quá đi mất )
    - Bé xinh xinh đi đâu 1 mình vậy, cho bọn anh đi cùng với- một tên trong bọn lên tiếng, rồi cả lũ đằng sau cất tiếng cười khả ố
    - Biến khỏi mắt tao đi nếu bọn mày còn muốn sống- nó rít qua hàm răng đầy giận dữ
    Bọn “ đểu” này cứ nghĩ nó cũng như những đứa con gái bình thường như chúng từng gặp ( chỉ to mồm chứ vẫn là tiểu thư ) nên làm tới mà đâu biết rằng mình đụng đến một cao thủ đai đen karate ( đồng nghĩa với một tổ kiến lửa )
    - Bé con nói nặng lời quá, anh chỉ định rủ bé đi chơi thôi mà- một tên tiến lại khoác bàn tay nhơ bẩn lên người nó
    Nhưng nó là ai chứ, chỉ với một cú vặn xoắn tay nó chính thức tuyên chiến với mấy thằng côn đồ
    Và rồi tôi hok nói thì chắc mọi người cũng biết kết quả trận đấu, nó thắng một cách thuyết phục nhất- hạ đo ván 3 thằng cao to, đen hôi trước những con mắt thán phục hoặc kinh ngạc của những người đi đường
    Nhưng điều tôi muốn nói đến ở đây hok phải là kết quả mà là những cú ra đòn đẹp mắt của nó. Có thể trong lúc “chiến đấu” nó đã quên mất tình hình là : NÓ ĐANG MẶC VÁY . thế đấy, những con mắt kinh ngạc tột cùng nhìn nó là vì như vậy đó
    Thôi tôi không thể nói hơn jì nữa, hãy để trí tưởng tượng của mỗi người phong phú hơn. Há há há
    Kết thúc hồi tưởng
    Tạm an tâm, hôm nay nó hok mặc váy . Nhưng cái “ vải VN chất lương cao, còn chỉ VN chất lượng hok cao lắm đâu” hẳn lão Huy heo đang chọc nó nhớ tới cái vụ trèo tường, vượt rào trốn đi chơi của mấy anh em nhà nó.
    Chả hiểu sao. Mí anh của nó đều an toàn trót lọt, còn nó thì: vấn đề cũng không lớn lắm chỉ là khi nhảy xuống nó không biết rằng gấu quần bị mắc vài cái móc sắt nhỏ của tường rào. Và rồi cái jì ko muốn nó cũng đã xảy ra, tưởng chừng quần chắc rách mảng vải nhỏ nhưng không vải hok rách mà chỉ thì “……….”
    Tức thật đấy nhưng chả thể làm jì lão Huy heo, lão ta cũng đai đen karate chứ đâu kém. Nói dại, nhỡ động thủ lại gặp rắc rối như hồi bữa thì ………..
    - Huynh đã nói vậy thì mụi đây cũng hok thèm chấp, hok lại bảo mụi đây bắt nạt người già- ( thiệt hok nhỉ ? )- nó nói rồi rảo bước thật nhanh vô nhà hàng
    Huy heo lắc đầu chép miệng- con nhỏ này vẫn lóc chóc như hồi nào, sắp lấy chồng rồi mà chẳng thay đổi jì cả- rồi cũng theo nó vô nhà hàng
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  6. #76
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    - Ông nội , con về rồi nè- nó hét to, lon ton chạy trước lão Huy heo và Nguyệt Hương
    - Cầu cho heo té gãy răng, cho chừa cái tật lanh chanh- lão Huy heo đi sau thầm rủa ( nhưng đủ cho nó nghe thấy ) vì phải lôi theo cái valy nặng
    Nó nhẹ nhàng quay lại, chép miệng, thở dài
    - già rui', trái chứng, tội nghiệp
    Shock, lão Huy heo trợn mắt, há mồm ( dám bảo ta già hả ), rút tay ra định cốc đầu nó. Nhng theo bản năng và kinh nghiệm đúc rút sau bao nhiêu lần chọc ngoáy, nó nhanh chân vọt lẹ, miệng hét to :
    - ák, quân tử động khẩu, không động thủ nhá ......
    - Gâu, gâu, gâu.........!!!!!!!!!!!!!!!- con chó to gần bằng ngời từ đâu đó lao ra nhảy chồm lên ngời nó, rúc vào, liếm mặt nó, khiến nó ngã sóng xoài ra nền nhà
    - Ha ha ha , đúng là giời coá mắt há há há- lão Huy heo ôm bụng cời ngặt ngẽo
    - Thôi nào, Lucky, mày làm tao bẩn hết rồi, dậy nào cho tao thở nữa chứ- nó quát to khiến con chó giật mình song vẫn không chịu ngừng màn chào hỏi nồng nhiệt
    Khó khăn lắm nó mới thoát khỏi “vòng tay” âu yếm của ngời hâm mộ cuồng nhiệt
    - Lucky ngoan nào, nó xoa đầu con chó khổng lồ nở một nụ cời tinh nghịch, rồi quay qua lờm lão heo gần đứt con mắt
    - Hai anh em cô định phá banh cái nhà này ra đấy hả- có tiếng quát lớn phát ra rất gần hok nói thì chắc ai cũng biết đó là rồi nhỉ
    - Mama, con mới về mà anh heo bắt nạt con nè- nó chạy lại ôm lấy bà Nguyễn nũng nịu, rồi kênh mặt lên với Huy heo
    - Hứ, đồ con gái bám váy mẹ- lão heo chọc nó
    - Hế hế, bám váy mẹ thì sao nào, anh cũng chui ra từ váy mẹ còn jì- nó xỏ lại
    - ák , con nhỏ kia đứng đấy, hỗn lão quá - lão Huy heo rợt đuổi nó chạy khắp phòng khách
    - Ngu chi đứng lại cho anh cốc đầu, mama cứu con với- nó vừa chạy vừa la, trông nh mấy con khỉ xổng khỏi chuồng ở vờn thú
    - Thôi nào !- Nguyễn phu nhân giờ mới can thiêp
    với chỉ một tiếng quát đầy uy lực, lão Huy heo đành phải tạm đình chiến
    - Nguyên , đứng ra mẹ xem nào
    - Dạ, nó lí dí, dè dặt bớc ra( sợ lão heo tấn công bất chợt )
    - uhm, cũng không đến nỗi, nhng nhìn hơi xanh- con có chuyện jì àh- bà Nguyễn do' xét
    - dạ con tăng cân đó mama ( hic ăn chơi dzới ngủ hok, hok tăng cân mới lạ ), đi máy bay hơi mệt nên dzị thui- hok coá sao đâu mama
    - Nguyệt hơng có mệt hok cháu, mà sao 2 đứa về nà hok báo trớc cho cả nhà biết ?
    - Dạ cháu hok mệt lắm đâu ạ, về thế này mới bất ngờ chứ ạ
    - Vậy còn Nguyệt Đoan đâu, sao hok thấy vậy ?
    - Dạ, nó đang bệnh thế nên hok về đợc ạ ( bệnh hồi nào đâu )
    - Bệnh sao, có nghiêm trọng không, tội nghiệp
    - dạ nó không sao đâu ạ, bệnh nhẹ thôi, vả lại ở trong đó có bác Trần chăm sóc cháu cũng yên tâm hơn ( bà này nói điêu kinh )
    - Thôi tất cả đi tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm, hôm nay ba với ông nội đi tiếp đối tác nên về muộn
    - Dạ- 3 đứa đồng thanh lao nhanh lên phòng
    Đã lâu lắm rồi nó mới tìm thấy đợc cảm giác này, thật ấm áp và dễ chịu. Một niềm vui nho nhỏ rộn lên trong tim nó.
    - Con chỉ ở nhà 2 ngày thôi, ngày kia con sẽ đi ạ ?- nó nói nhỏ trong bữa cơm
    - Hả- Huy heo và bà Nguyễn “kinh hoàng” tột độ khi nghe những lời nói của nó
    - Sao vậy nguyên, có chuyện jì àh- bà nguyễn ôn tồn hỏi
    - Dạ, có chút việc liên quan đến chuyện học hành thôi ạ, nhng con tự giải quyết đợc mà- nó cời toe
    Biết dù có hỏi thêm thì cũng chẳng ích jì, nên cả bà Nguyễn và lão Heo đều không hỏi jì thêm. Và lão Heo đã nhận ra chút jì đó bất thờng của nó.
    ************************************************** ***
    - Có chuyện jì hả heo, kể anh nghe nào - lão heo đa cho nó một ly cacao nóng rồi cũng ngớc mắt nhìn lên bầu trời đêm
    - Sao anh heo biết em có chuyện, hay quá nhỉ, làm ông 8 từ hồi nào dzị - nó chọc
    - chuyện ! anh là anh của heo mà lị, cái jì chẳng biết
    - Anh heo này, khi em hok có nhà, anh phải thay em chăm sóc ba, mẹ và ông nội nhé- nó cất giọng đều đều
    Lão Huy heo đặt tay lên trán nó, rồi lại sờ thử lên trán của mình
    - Hok nóng, hok sốt sao nói lạ vậy, hay là mún đi lấy chồng rồi- ha ha ha- heo mà cũng biết nói vậy hả, mai nắng to rồi
    - Thì em sắp đi xa phải dặn dò trớc chứ- nó cáu ( hớ rồi kìa )
    - Em đi đâu, đi xa là sao- lão Huy heo chợt nghiêm túc
    - Hơ hơ, thì ngày kia em bay vô SG rồi, chứ hok phải là đi xa àh- nó lấp liếm, lòng thở phào nhẹ nhõm, may mà thông minh ứng phó kịp thời, không thì mệt với lão heo này rồi
    - Hok định nói cho anh biết àh- huy heo quay qua hỏi nó
    - Nói jì cơ ạk ?- nó tỉnh bơ
    - Uhm, heo hok mún nói thì anh hok ép, dù sao thì em cũng lớn rồi, anh sẽ tôn trọng quyết định của em cố lên heo nhé, rồi tất cả sẽ tốt đẹp cả thôi.
    - Dạ, cám ơn anh heo- nó cời buồn
    - Cời tơi lên nào, mặt đã xấu lại còn nhăn nhó, giống con khỉ già ghê, Thôi anh đi ngủ đây, bị em hành xác cả ngày rồi
    - Ngủ gặp ác mộng nha anh heo- nó gọi với khi bóng heo anh đã khuất sau cánh cửa
    Giờ đây chỉ còn mình nó trên ban công lộng gió ( gió mùa đông bắc ) tay cầm tách cacao nóng ( giờ đã nguội lạnh ) suy nghĩ vẩn vơ
    Vào phòng nó lôi cuộn len và cuốn sách dạy đan , bắt tay vào việc hoc + thực hành luôn. Những mũi đan đầu tiên xộc xệch, nh thể muốn rút ra khỏi mối đan. Dần những mũi đan đều hơn và chắc chắn hơn. Và nó bỗng thích cái công việc mà theo nó trớc đây đánh giá là vô vị+ chán ngắt . mêt, mắt nó dần khép lại trên tay vẫn cầm chiếc khăn đang đan dở
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

  7. #77
    Thành viên xuất sắc
    Array
    To Vật Vã's Avatar

    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Thành viên thứ
    1
    Họ tên
    Tungcute
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài viết
    3,683
    Cảm ơn
    2,919
    Được cảm ơn: 7,096 lần/ 1,364 bài viết

    Mặc định

    - Ê nguyên, bọn ta ở đây- nhỏ Hạnh vẫy tay tíu tít khi thấy nó bước ra
    - Nghe cái giọng réo “kinh dị” của mi ta cũng biết oi' , khỏi vẫy đi mi- nó rảo bước lại gần không quên chọc ngoáy nhỏ Hạnh
    Nhỏ Hạnh xị mặt, quay đi, giả vờ dỗi
    - Có người dỗi rồi kà- nhỏ Trân vô tư nói to
    - Thui nào, tiểu thư Hạnh xinh đẹp cho ta xin lỗi- nó ăn năn ( giả vờ đấy )
    Nhỏ Hạnh vẫn không thèm quay lại, giả vờ giận dỗi tiếp. Thấy cái vẻ con nít, ngố ngố của Hạnh, Trân không khỏi phì cười. Còn nó biết không hiệu quả nên móc túi áo ta 3 cái kẹo mút xoè ra trước mặt nhỏ Hạnh dụ dỗ. Nó chép miệng
    - Tiếc thật đấy, hàng độc giáng sinh đấy, số lượng có hạn, ta đặt mãi mới mua được đó, không ăn thì phí nhỉ
    - Ờ ha, Hạnh nó dỗi rồi, thui ta với mi chia nhau ha- Trân liến thoáng - Đâu, đâu, giận hồi nào đâu- Ta với mi là bạn tốt phải hem Nguyên- Nhỏ Hạnh nói miệng cười toe, tay giựt phắt cả 3 cây kẹo trên tay nó, chạy biến( sao giống Bát Giới thế nhỉ( ^- ^ )
    - Ế, của ta nữa, ta cũng chưa được ăn mà- 2 nhỏ bạn đuổi theo Hạnh quyết dành lại mí cây kẹo mút
    Từ xa 3 chàng hoàng tử, lắc đầu chép miệng, đến lúc các cô mới lớn hơn được chứ
    - Mí cô định ăn ngủ luôn ở đây hay sao dzị ?- Nhật ló mặt ra khỏi góc tường giục bọn nó
    - Chắc vậy đó- 3 nàng đồng thanh làm 3 chàng giật mình
    Tội nghiệp, chả biết 3 chàng nấp ở đây lâu chưa
    - Các cô thương thân tụi tui dzới - bảo lên tiếng năn nỉ
    - Tụi tui có bắt mí người đi theo đâu, lại còn trốn ở đó nữa, hay nhỉ- Hạnh phản pháo
    Bực mình 3 thằng xông ra kéo bọn nó lôi đi, làm 3 nàng đựơc một phen bất ngờ, miệng há hốc. 3 chàng này trước nay có bao giờ dám cãi lời hay chống đối bọn nó đâu
    - Mí anh định đưa tụi tui đi đâu dzị, còn valy của tui nữa- nó lên tiếng
    - Tui đưa tài xế mang về rùi , cô hok phải lo, còn giờ đi đến khu vui chơi- hắn nhìn nó, chớp mắt
    Hơi bực mình nhưng vừa nghe thấy được đến khu vui chơi nó hết giận liền, hí hửng giựt tóc hắn:
    - Ê, sao hum ni tốt dzữ dzị cà, có âm mưu jì hem dzị
    - Cô nghĩ có hả, dzị thui khỏi đi, mình về đi ha- hắn khoát tay 2 thằng bạn quay đầu xe
    Chẳng mấy khi được đi chơi thoải mái, và cũng có thể đây sẽ là lần đi chơi cuối cùng với hắn. Nó sẽ coi như đây là một kỉ niệm
    - É, thui, gần tới rùi mà, đã trót rùi thì đi luôn đi ha - nó gạ gẫm
    Hắn không nói jì, cho xe đi tiếp , không khí nặng nề gượng gạo bao trùm trong xe, không ai ho he một lời nào
    Xe dừng trước khu vui chơi, nó hí hửng bước xuống. Hắn đậu xe xong, quay lại nhìn nó mà không khỏi buồn cười
    Giả bộ mặt lạnh lùng hắn hùng hổ tiến lại chỗ nó, nắm chặt tay nó kéo đi. Còn nó thì mắt trợn ngược lên vì ngạc nhiên quá đỗi
    - Thả tay tui ra, còn Trân, Hạnh, Nhật ... không để nó nói hết hắn đã cắt lời
    - Cô không thấy mình là kì đà cản mũi àh ? tôi muốn chơi tàu lượn siêu tốc, đi thôi- hắn nắm chặt tay nó kéo đi như sợ mất đi một thứ quý giá
    Bị lôi đi một cách vô lí và thô bạo( hơi quá lời đấy) nó cảm thấy vô cùng khó chịu, cố rút tay ra khỏi tay hắn nhưng... hắn nắm chắc thế nào thì ai cũng biết rồi đấy. Nó cáu
    - Đau quá, thả tay tui ra, anh thích chơi thì đi đi, mắc mớ jì tới tui
    Hắn không nói jì, cứ tiếp tục nắm lấy tay nó lôi đi. Cục tức trào lên nhưng nó chẳng thể làm jì được chỉ có thể lẩm bẩm rủa thầm. Mà sao hum ni hắn lạ thía nhở- nó thầm nghĩ- mình có đắc tội jì với hắn không nhỉ- đồ thần kinh . Hôm nay lại không sống yên đuợc rồi
    - Cô rủa tôi khá nhiều rồi đấy, đủ chưa vậy- hắn quay mặt dừng lại, cười nham nhở
    Chột dạ, nhưng rồi nó chối bay:
    - He he, tai anh chưa già đã kém, tui có rủa hùi nào đâu, tui bảo trông anh bảnh trai đấy chứ
    Bất giác hắn quay đi mỉm cười còn nó thở phào- hú hồn
    - Mà sao phải sợ hắn kia chứ, đồ dở hơi
    - Lên đi- hắn lên tiếng, không to nhưng làm nó giật mình (đang nói xấu người ta mà )
    Bận cãi nhau nãy giờ, nó không để ý. giờ mới nhận ra cả khu vực này chỉ có 2 tụi nó
    - Sao hem có ai dzị - nó ngơ ngác hỏi
    - Tui bắt đóng cửa- hắn trả lời cộc lốc
    - Why ?
    - Thích.
    - jì cơ, anh có bị jì hok dzị ?
    - chắc có- mà sao cô nói nhiều thế ?- giờ chơi hok ?
    - Hok, tui hok thik
    - Tại sao ?
    - Chơi có 2 người, chán phèo àh ( nó hum ni đầu óc hơi bị ngớ ngẩn )- mở cửa lại đi ha
    - Hok , tui bị vây hem có chơi đc
    - Vậy thui, tui đi máy bay mệt lắm, hem chơi đâu
    - Sorry, để tui đưa cô về
    - Tui chưa muốn về
    - Mệt mà hok về, lát nữa xỉu tại đây tui hem có đem về được đâu
    - yên tâm, tui khoẻ lắm , đi dạo với tui hem - nó cười hơi buồn
    Hắn khẽ gật rồi nhẹ bước theo nó
    Có hai con người bước đi trên hai đường thẳng song song .
    Hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở vô cực

    Khi nào hai ta sẽ gặp nhau ?


    Nó ngồi xuống chiếc ghế đá, đặt dưới gốc của cây bàng già. hắn ngồi xuống bên cạnh
    - mệt chứ ?- hắn hỏi
    - Một chút - nó đáp lại, mắt lim dim- giờ thì tui thấy buồn ngủ
    - Cho nhờ bờ vai nè, tui tính rẻ thui
    - Ờ ha, tui nhờ một lát, cứ ghi nợ đó nha
    Nó vô tư tựa đầu vào vai hắn, thanh thản nhắm nghiền đôi mắt lại .Mặc cho ngày mai thế nào đi chăng nữa. Hắn ngồi đó không nhúc nhích, sợ nó tỉnh dậy, sợ một thứ jì đó vô cùng quan trọng sẽ vụt mất. Hắm cứ ngồi như vậy cầu mong cho hạnh phúc mong manh kéo dài mãi.
    Sương đêm lạnh phả vào người làm nó tỉnh giấc
    - Tui ngủ lâu vậy hả, sao hem đánh thức tui dậy ?- nó vừa dụi mắt vừa hỏi
    - Tui cũng mới thức dậy thui, mà cô tưởng đánh thức cô dậy dễ lắm hả
    - sorry nha, thui về nào, nó đứng dậy quay đầu chìa tay cho hắn
    - Đợi đã
    Hắn rút một chiếc hộp nhỏ làm bằng kim loai, bên ngoài bọc lớp vải nhung đỏ
    - jì vậy- nó đưa mắt hỏi
    - Thì cô cứ cầm lấy đi- hắn nói rồi bỏ đi để lại một mình nó đứng đó
    Nó mở nắp hộp, một chiếc dây chuyền deo cổ làm bằng vàng trắng, gắn với một mặt đá màu
    xanh dương. Phải nói hắn quả là có con mắt tinh tế. Mà khoan đã, chưa hết bên trong mặt đá là chữ “N” được làm tinh xảo ( nhìn có vẻ giống như kêt tủa AgCl trong dung dịch CuSO4 ). Nó ngơ ngác nhìn chiếc dây chuyền (như bị thôi miên) ngước lên thì hắn đã đi khuất tự lúc nào. Giật mình, nó bỗng cảm thấy sợ hãi. Không phải nó sợ bóng đêm đang bao phủ xung quanh, nó sợ phải cô đơn một mình bước đi, sợ rằng nó sẽ ngoảnh mặt lại, sợ rằng nước mắt nó sẽ rơi, sợ rằng nó sẽ chẳng thể bỏ lại tất cả.
    Có chút jì đó mặn và cả đắng nữa đọng lại trên khoé môi. Không nó không khóc, không thể khóc. Nó phải đi thôi “dù chỉ một mình”, phải! chính nó đã chọn như vậy, nó phải bước đi, sẽ không khóc, sẽ chẳng quay đầu lại. Định đưa tay lên quẹt đi giọt nước mắt mặn chát, nhưng đã có một bàn tay to lớn và ấm áp đã thay nó làm điều đó.
    - đừng khóc nhè thế chứ, xấu quá, khỉ sợ ma hả- một giọng nói quen thuộc và ấm áp vang lên bên tai nó
    - Ai bảo tui sợ ma, mà anh về rồi cơ mà- nó hếch mặt lên cãi lại
    - Thật hok dzị, thế ai vừa khóc nhè đó
    - Khóc đâu, có cái jì ở trong mắt thui àh
    - Thật hả, đưa tui xem nào- hắn tưởng thật, kéo mặt nó sát lại gần, nhìn chằm chằm vào mắt.
    Nó vội vàng đẩy hắn ra, mặt đỏ bừng ( may mà trời tối )
    - thôi khỏi, tui gạt ra được rồi. - nó quay mặt đi- sao anh hok về đi ?
    - Àh, tui định về nhưng nhớ ra là mình đánh rơi một thứ quan trọng, nên quay lại tìm
    - Thật hả ( thoáng thất vọng ), anh làm rớt cái jì vậy, để tôi tìm giúp
    - Không cần đâu, tôi tìm thấy rồi
    - Vậy về thôi- nó quay đi- cái quái jì thế nhỉ ( quả thực là ngốc )
    Hắn lẽ đẽo theo sau, cười mỉm lắc đầu. Cô thật ngốc, cô nàng của tôi ơi. Muốn khóc thì cứ khóc đi, sao phải làm thế chứ. Sao cô không cho tôi biết cô đang nghĩ jì, sao cứ để tôi như một thằng ngốc thế này. Cô không biết thứ quan trọng nhất của tôi sao ? Tôi không đành lòng để lại nó, nhưng tôi phải làm vậy thôi.
    Ánh đèn cao áp phía xa rọi vào khuôn mặt nó, long lanh hai hàng nước mắt.
    - Cô làm sao vậy, sao hok chịu nói dzị- hắn quát lên có vẻ hơi giận dữ
    - Tui hok sao, chỉ là chân đi nhiều, ngồi lâu nên hơi đau thui- nó nói dối- anh cõng tui đi, tui hết khóc liền àh
    - Lên đi, hắn lom khom cúi người xuống
    - Cám ơn, anh cứ ghi nợ đó nhé, tui sẽ trả đủ
    Mỉm cười xót xa, nó tự nói với lòng mình đây sẽ là lần cuối nó mềm lòng. Lần cuối rồi, cho tôi làm nũng anh chút nhé. Xin cho tôi một lần được là tôi
    - Tặng anh này, nó chìa hộp quà to được gói gém cẩn thận với những chiếc nơ xinh xắn , rồi bỏ lên phòng trước để lại một thằng ngốc đứng một mình .
    Có phải hôm nay là giáng sinh ?
    **************
    Có những thứ mất rồi không bao giờ tìm thấy, đó ắt không phải của mình
    Có những thứ ta không thấy bao giờ nhưng nó là của mình, dù thế nào đi chăng nữa
    Có những thứ mang đi tất cả lúc này, nhưng có thể nó sẽ mang về tất cả vào một lúc nào khác.
    Có những thứ mang đi một kết thúc, sẽ đem lại cho ta một khởi đầu.
    Có hai chiếc máy bay cùng cất cánh mang hai con người rời xa nhau, mang lại một thử thách trong tình yêu, mang lại một cơ hội cho một khởi đầu mới. Và quan trọng hơn, nó là định mệnh.

    5 năm sau
    Trên một chuyến xe buýt, gần cửa ra vào có một cô bé, cổ mang sợi dây chuyền định mệnh, tai đeo chiếc tai nghe Ipod chân nhịp theo tiếng nhạc.
    Xe buýt dừng, một chàng trai đeo kính gọng trắng,cổ quàng một chiếc khăn len xám bước lên xe, loay hoay tìm chỗ ngồi giữa chiếc xe chật hẹp.
    - Cô vui lòng nhường tôi phần ghế còn lại chứ- chàng trai lịch sự hỏi cô bé
    Giật mình, cô bé quay đầu laị, sững sờ. Vẫn chiếc khăn đó, vẫn khuôn mặt đó- tất cả đều là của cô.
    - Tôi đã mắc nợ anh thì phải- cô bé lùi vào sát cửa sổ
    - Không, cô không nợ gì tôi cả, nhưng ... CÔ THUỘC VỀ TÔI, mãi mãi đấy- hắn ôm chặt nó vào lòng, không buông, và cũng không bao giờ buông ra nữa
    Có ai biết chiếc xe này đang dừng lại trước cổng nhà thờ

    ************** HẾT **************
    Chữ ký của To Vật Vã CHÚ Ý: NẾU LINK HỎNG HÃY THÔNG BÁO NGAY DƯỚI CHỦ ĐỀ ĐÓ

    Phần mềm nối file .__a, .001 => click here

    Cách down phim bằng Torrent và gắn phụ đề vào phim => dzô đây

Trang 8 của 8 Trang đầuTrang đầu ... 678

Thông tin chủ đề

Thành viên đang xem chủ đề

Hiện đang có 1 người xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách)

Các chủ đề tương tự

  1. [Ebook] Giáo trình Tin học đại cương Full
    By To Vật Vã in forum Tin đại cương
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 01-06-2012, 23:54

Xu hướng tìm kiếm trên Google

Truyen tieu cong chua dang yeu

truyen tieu cong chua dang yeu full

tiểu công chúa đáng yêu full

doc truyen tieu cong chua dang yeu

Truyen ngan tieu cong chua dang yeu

doc truyen tieu cong chua dang yeu fulltieu cong chua dang yeu fulltruyen ngan tieu cong chua dang yeu fulltruyen dai tieu cong chua dang yeutieu cong chua dang yeu chap cuoitruyện tiểu công chúa đáng yêudoc tieu thuyet tieu cong chua dang yeutruyen cong chua dang yeudoc truyen cong chua handsomexem truyen tieu cong chua dang yeutruyện tieu cong chua dang yeutruyen tieu cong chua dang iu fulltieu cong chua dang yeutiểu công chúa đáng yêutieu thuyet tieu cong chua dang yeudoc truyen Tieu cong chua dang yeu part 8tieu cong chua dang yuetieu cong chuadoc truyen tuoi hoc tro tap tieu cong chua dang yeu truyên tiểu cong chua dang yeutruyen cong chua handsome fulltiểu thị vệ đáng yêu ebooktruyen cong chua handsome taichinh2a.com tieu cong chua dang yeu fulldoc truyen cong chua dang yeu

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •