 |
CHAP 21: CUỘC CHẠM MẶT CỦA SỰ ĐỐI LẬP
Làm bài trong tình trạng không mấy khỏe mạnh khiến Nim gặp nhiều trở ngại. Chưa được 15 phút thì cô bé đã thấy nhức đầu. mắt hơi mờ đi, nhưng Nim lắc nhẹ đầu để cố tập trung. Đây là kết quả của một quá trình học tập và cố gắng của Nim, cô bé không thể bỏ qua được.
45 phút nặng nề trôi qua, Nim hoàn thành bài kiểm tra với khuôn mặt bạc nhợt và người đầy mồ hôi. Cô bé xin phép cô giáo xuống phòng y tế rồi mệt nhọc lê từng bước trên hành lang. Bây giờ lại là lúc ra chơi, sân trường đông như kiến cỏ, Nim nhìn mà thấy chóng mặt.
Nhưng chỉ mới đến ngang chân cầu thang tầng 1, Nim đã gục xuống…
Đám học sinh xung quanh la lên, mọi người chạy lại xem càng đông, nhưng chẳng có ai tới đỡ Nim dậy, không biết là vì quá ngạc nhiên hay là quá vô tình nữa…
……………………………..
Lần thứ 2 cô bé mở mắt, lại căn phòng trắng và sợi dây chuyền
nước biển. Nhưng lần này Nim không phải ở một mình, một dáng người mặc áo sơ mi đen, quần hộp màu xám đang ngồi bên cạnh. Không ai khác đó chính là Devil.
Nim giật mình khi thấy cậu nhóc…
- Đừng có nhìn! Ngủ đi! – Devil vẫn giữ thái độ nóng nảy như từ trước đến nay vẫn thế.
Nhưng làm sao mà ngủ được khi có người ngồi bên cạnh, mà lại là Devil. Nim hơi nhăn nhăn nhưng cũng nhắm mắt lại với một đống thắc mắc. Tốt nhất là không chọc giận cậu ấy vào lúc này!
Một lúc sau.
- Bạn ấy không sao chứ? – một giọng nói cất lên khiến Devil quay lại nhìn.
Và đó là người chẳng bao giờ Devil muốn gặp……….
………………………….
Quay lại thời điểm khi Nim bị ngất ở cầu thang tầng 1 của trường.
Thật ra người bế Nim lên và đưa vào bệnh viện chính là Angle. Khỏi nói thì tất cả cũng có thể tưởng tượng lũ học sinh trong trường đã ngạc nhiên đến mức nào. Cậu nhóc hốt hoảng, vừa bế Nim trên tay vừa gọi tên cô bé.
Nhưng vừa đến cổng bệnh viện, Angle đã nhìn thấy Devil cùng đám người thuộc hạ đang tất tả chạy ngược chạy xuôi đi tìm Nim.
Không hiểu suy nghĩ như thế nào, Angle lại kêu lớn:
- Trình Kha!
Nghe ai đó gọi tên mình, Devil quay lại, cậu nhóc bất ngờ khi thấy Angle đang bế Nim trên tay.
Angle chạy lại và đưa cô bé cho Devil:
- Tôi có việc phải đi gấp! Gửi bạn ấy cho cậu! Tôi thấy bạn ấy bị ngất ở trường nên bế tới đây!
Xong xuôi đâu đấy, Angle trở vào trong xe ô tô rồi đi thẳng.
Và việc Nim có mặt được ở bệnh viện là do đó mà ra…
…………………………….
- Cậu tới đây làm gì? - Devil hỏi.
- Tôi muốn coi bạn ấy như thế nào? Lúc nãy thấy Nim bất tỉnh , tôi đã rất sợ!
- Sợ ư? Chỉ sau mấy năm không gặp, sao trông cậu mềm yếu hẳn đi thế! – Devil cười cười.
- Đời thay đổi khi người thay đổi mà! Với lại, cô ấy là bạn tôi!
- Bạn ư?
- Uh! Không phải cô ấy cũng là bạn cậu sao?
- Bạn tôi??? Ha ha! Nực cười! Devil này không hề có bạn, mà chỉ có kẻ thù.
- Thế chả nhẽ, trong mắt cậu, cô ấy không phải là bạn mà là kẻ thù?
- Cậu không cần biết điều đó!
- 3 năm không gặp, cậu vẫn lạnh lùng và tàn nhẫn như thế! – Angle mỉm cười.
Rồi cậu nhóc tiến lại phía Nim, đưa tay lên sờ trán và hôn một cái thật nhẹ lên má cô bé.
Devil dù không tỏ thái độ nhưng trong lòng thấy ngạc nhiên vô cùng.
- Có lẽ cậu thấy lạ! Nhưng tôi sống ở nước ngoài lâu rồi, tôi quen với cách thể hiện tình cảm với bạn bè như vậy. Không khiến cậu thấy khó chịu chứ?
- Khó chịu? Vì sao?
- Tôi chỉ hỏi vậy thôi! Tôi về nhé! Nhờ cậu chăm sóc bạn ấy, tôi sẽ không xuất hiện thêm một lần nào nữa ở bệnh viện đâu nên cậu không cần lo lắng đến việc Nim biết đến sự có mặt của tôi. Chào nhé! – Angle vẫy tay chào, gương mặt thoáng nét kiêu ngạo rồi mở cửa phòng và đi ra ngoài.
Devil không phản ứng gì, gương mặt vẫn lạnh lùng như thế.
Nhưng Nim đã nghe hết tất cả…
CHAP 24: KẺ PHÁ ĐÁM
.
Máu trên cổ cô ta chạy xuống, nhuốm một đoạn dài của con dao.
.
- Thấy đau không? – Devil lạnh lùng hỏi.
.
Người phụ nữ không nói gì, chỉ nhìn Devil với một ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm giận.
.
Rồi Devil lôi tay cô ta ra và đẩy mạnh xuống nền nhà. Người phụ nữ Á lên một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cậu nhóc.
.
- Tôi đã cố gắng không để ý đến cô! Nhưng càng lúc cô càng đi quá xa! Và sai lầm ngu ngốc nhất của cô là đã đụng vào người của tôi!
.
Devil chỉa con dao về phía người phụ nữ.
.
- Cô tưởng cô là vợ của ông già thì có thể qua mặt tôi, muốn làm gì thì làm sao? Bỏ cái ý nghĩ ngu ngốc đó đi! Tôi sẵn sàng xử lý bất kì kẻ nào dám đụng vào Devil này! Hôm nay tôi cho cô một cái sẹo ở cổ, nhưng nếu ngày mai cô tái phạm, thì sẽ không còn cơ hội mà nhìn thấy cái sẹo đó nữa đâu! Cút về đi!
.
Những lời nói của Devil rõ ràng, rành mạch khiến Nim nổi da gà. Lúc nổi giận, Devil còn tàn nhẫn hơn cả ác quỷ…
.
Cô ta đứng dậy với cái cổ có một vệt máu dài rồi bước ra khỏi phòng. Nim bây giờ mới dám thở. Tất cả thật đáng sợ.
.
Devil quay sang nhìn Nim, ánh mắt đột ngột thay đổi, không còn lạnh lùng và tàn nhẫn như hồi nãy mà thay vào đó là một cái gì đó rất xót xa. Rồi cậu nhóc tiến lại phía thùng rác và thả con dao vào đó.
.
- Điểm yếu nhất của bạn là quá mất cảnh giác và quá tin người. Lần sau nếu có bị chết theo cách ngu ngốc đó thì cũng đừng có trách tôi! – Devil nói mạnh.
.
Nim chả còn biết nói gì, đành nằm xuống.
.
- Nằm gì nữa! Đứng dậy về nhà! Bộ muốn ở cái nơi bệnh tật này nữa hả?
.
Tiếng Devil quát khiến Nim giật mình ngồi bật dậy. Cũng đúng, cô bé không bị gì nặng nề cả, ở bệnh viện lâu cũng chả có ích lợi gì.
.
Chiếc xe chở Nim tới nhà, cô bé bước xuống, định bụng sẽ chào Devil một cái rồi vào nhà nhưng cậu nhóc cũng bước xuống xe.
.
Nim nhìn Devil chằm chằm.
.
- Bạn định không mời tôi vào nhà?
.
(Đâu có!) – Nim huơ huơ tay
.
Thế là cô bé nhanh chóng mở cổng, chiếc xe cùng đám đàn em của Devil từ từ rời đi.
.
Nim hơi thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi.
.
Devil bước vào nhà Nim, ngước nhìn xung quanh.
.
- Nhà bạn cũng giàu có chứ không thuôc dạng nghèo khố như tôi nghĩ!
.
Nim chỉ cười nhẹ. Em gái của một giám đốc ngoại giao của một công ty lớn mà không giàu có sao được.
.
- Tôi đói! Nhà bạn có cái gì ăn không?
.
Nim nhìn Devil, ánh mắt hơi khó hiểu. Giờ trong nhà làm gì có đồ ăn, nếu có thì cũng chỉ có mì tôm thôi.
.
( Mấy hôm nay anh trai tôi đi khỏi, tôi cũng không đi chợ, có mì gói, bạn có ăn được không?) – Nim nói với thái độ dè chừng.
.
- Ok.
.
Thế là Nim luống cuống chạy vào trong bếp đun nước sôi, mở tủ lấy mì tôm, Devil nhìn theo, có lẽ cậu nhóc đang buồn cười vì thái độ sợ sệt quá đáng của Nim.
.
Nhưng vì vội vàng quá nên Nim đã ấn nhầm nút, nước sôi chậm hơn bình thường. Xong xuôi đâu đó, cô bé bưng tô mì tôm ra, nhưng có lẽ Nim phải thanh toán tô mì này. Devil đã ngủ trên ghế sô fa từ bao giờ…
.
Nim nhẹ nhàng đặt tô mì trên bàn, ngồi nhìn Devil ngủ. Khi ngủ, trông cậu nhóc thật hiền lành, hóa ra ác quỷ lúc không “làm việc” cũng chỉ là một con người bình thường thôi, thậm chí Nim có thể thấy Devil giống như một thiên thần. Cô bé thích thú ngồi ngắm để mặc cho tô mì nở bung ra.
.
Sáng hôm sau.
.
Devil cựa mình thức dậy sau một giấc ngủ khá dài ( từ 5h chiều hôm trước đến 6h sáng hôm sau) và cậu nhóc giật mình khi thấy có người đang ngồi chống cằm và nhìn mình chằm chằm.
.
- Làm cái gì thế? – Devil nhăn mặt.
.
( À không!) – Nim bối rối đứng dậy.
.
Devil ngơ ngác nhìn quanh, thấy chiếc chăn mỏng vẫn đang còn nằm trên người mình, còn ở đây thì hình như không phải là phòng cậu nhóc.
.
- Tôi đang ở nhà bạn???
.
Nim gật đầu.
.
- Ngủ qua đêm ở đây???
.
Nim gật đầu.
.
Cậu nhóc vùng mình ngồi dậy. Lấy tay vuốt mặt, cử chỉ trong rất giống anh trai Nim.
.
Nim nhìn thái độ hơi bối rối của Devil mà suýt cười nếu như cậu nhóc không nhăn nhó nhìn cô bé.
.
( Bạn vào rửa mặt đánh răng đi! Cũng may nhà tôi có dự trự khăn mặt và bàn chải đánh răng chưa dùng. Xong rồi bạn ra đây ăn sáng, tôi chuẩn bị xong hết rồi!) – Nim cười tươi.
.
Sự thân thiện của cô bé khiến Devil thoáng ngạc nhiên. Cậu nhóc ngồi nhìn một lát rồi cũng đứng dậy bước vào nhà vệ sinh.
.
Cốp!
.
Đó là âm thanh phát ra từ phía trong, Nim chạy vào và thấy Devil đang đứng xoa xoa đầu.
.
( Bạn bị sao thế?)
.
Devil bực bội nhìn Nim hỏi:
.
- Cửa phòng tolet nhà bạn cao bao nhiêu thế?
.
( Tôi cũng không biết, hình như một mét tám) – Nim ước chừng cỡ đó vì anh trai của Nim cao 1m75, lúc đi vào cửa tolet cũng còn thiếu vài phân nữa là đụng đầu.
.
- 1m8??? Hèn gì!
.
Devil vừa xoa xoa đầu vừa nói với thái độ như “vỡ lẽ” ra.
.
( Bạn có đau lắm không???) – Nim lo lắng.
.
- Tất nhiên là có! Bạn không nghe cái cốp rõ to đó hả? Đau thật!
.
( Bạn cẩn thận, nhưng trong tolet thì không thấp như thế đâu, cỡ 2 mét) – Nim rụt rè.
.
Devil không nói gì, bước vào trong rồi đóng cửa lại.
.
Nim chạy ra phòng khách ngồi. Trong lúc chờ đợi Devil, cô bé thử đoán xem cậu nhóc cao bao nhiêu, chắc chắn là cao hơn anh trai và Angle. Hiếm có người nào có chiều cao khủng bố như thế, Nim nghĩ vậy rồi thấy rất hâm mộ cậu nhóc.
.
Lát sau, Devil bước ra, lần này rút kinh nghiệm nên cậu nhòc cúi xuống đi cho chắc ăn.
.
( Bạn xong rồi hả? Vậy thì ngồi xuống ăn sáng đi!)
.
Devil nhìn đống thức ăn trên bàn rồi chậm rãi ngồi xuống. Cũng chả có gì nhiều, chỉ là trứng ốp la và mấy cái bánh sanwich cùng hai hộp sữa to đùng.
.
Nim cứ nghĩ là Devil sẽ thấy khó chịu, cô bé cho rằng những đại công tử như cậu nhóc thì bữa sáng phải hoàng tráng hơn.
.
Nhưng Devil chả nói gì và thản nhiên ăn.
.
Nim mỉm cười. Cũng đã lâu rồi mới có người ngồi ăn sáng chung với cô bé.
.
- Lần đầu tiên bạn thấy con trai ăn sáng hả? Sao cứ nhìn chằm chằm thế? – Devil tỏ ra khó hiểu.
.
Nim giật mình cắm đầu xuống ăn lấy ăn để.
.
- Bạn đói trăm năm? – Devil ngạc nhiên trước hành động ăn không kịp nuốt của Nim.
.
Cô bé dừng lại. Nhưng không dám ngẩng đầu lên. Nếu để Devil thấy khuôn mặt đỏ ửng như cà chua chín cuả mình thì chắc cô bé độn thổ mất.
.
Một lúc sau thì Devil không ăn nữa và quyết định ngồi nhìn lại Nim.
.
- Bạn kì cục thật đấy! Tôi chưa từng thấy ai ăn sáng mà khó hiểu như bạn, lúc thì ăn như cả năm trời bị bỏ đói, lúc lại ngồi thừ ra cúi gấm mặt xuống như không thèm ăn. Bạn nghĩ tôi có thể nuốt trôi được trong cái tình trạng này à? – Devil bắt đầu giận dữ.
.
Nim ngẩng mặt lên nhìn. Mặt cô bé tỏ ý ăn năn.
.
( Xin lỗi bạn! Tại…tại…ngồi ăn với bạn lần đầu nên thế!) – Nim đành nói cái lý do củ chuối đó ra.
.
- Cái gì? Lần đầu???
.
Nim gật gật.
.
- Cho bạn nói lại!
.
( Thì…thì lúc trước chưa kịp ăn gì bạn đã vơ hết tất cả xuống đất…nên…)
.
Mặt Devil ngớ ra, đúng là thế thật! Lúc trước ở nhà hàng, cả hai chưa nuốt được miếng nào vào bụng thì cậu nhóc đã nổi khùng hất đổ tất cả.
.
- À uh! Nhưng bây giờ, bạn muốn tôi làm lại như thế phải không?
.
( Không không!) – Nim hốt hoảng và cắm đầu xuống ăn.
.
Có lẽ Nim không thể thấy được khuôn mặt của Devil lúc đó. Cậu nhóc suýt cười ha hả trước thái độ của cô bé, cũng may là chặn lại kịp thời không thì mất luôn cái tên “ác quỷ”.
.
Thế là bữa sáng tiếp tục.
.
Chợt Nim nghe thấy co tiếng ai đó ngoài cổng gọi tên mình.
.
Cô bé ngẩng mặt lên nhìn ra cổng, rồi quay sang nhìn Devil.
.
( Người của cậu hả?)
.
- Tất nhiên là không! Chúng nó không bao giờ làm như thế, chỉ đứng ngoài và đợi thôi! – Devil vẫn thản nhiên ăn.
.
Nim ngồi ngẫm nghĩ. Vào lúc sáng sớm như thế, lại là ngày chủ nhật nữa. Ai có thể tới tìm cô bé???
.
Tiếng gọi càng lúc càng to.
.
Nim đứng dậy chạy ra xem. Và cô bé hốt hoảng chạy vào.
|
|
Bookmarks