dich vu bao ve
Kết quả 1 tới 1 của 1

Chủ đề: Đọc và cảm nhận – 21 GIỜ MỖI ĐÊM

Lượt xem: 1865 Trả lời: 0
  1. #1
    Thành viên mới
    Array
    viethiep's Avatar

    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Thành viên thứ
    349086
    Họ tên
    viethiep
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    hà nam
    Tuổi
    19
    Bài viết
    6
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần/ 0 bài viết

    Mặc định Đọc và cảm nhận – 21 GIỜ MỖI ĐÊM

    Mời các bạn đến với những bộ truyện ngắn hay về tình bạn của chúng tôi tại đây chúng tôi có cập nhật liên tục các tác phẩm truyện ngắn hay nhất , hấp dẫn nhất từ nhiều nguồn trên mạng và đặc biệt được sự cho phép đăng bài trực tiếp từ các tác giả tài năng , đảm bảo sẽ đen đến quý vị độc giả những câu truyện hay nhất .Rất mong được sự ủng hộ từ tất cả quý vị độc giả

    Tác Giả : Trúc Phạm
    Gió. Những cơn gió tràn về ồ ạt theo từng cơn khẽ lướt qua kẽ lá cây và rít lên trên ô cửa sổ. Ánh mặt trời không ngừng rọi vài tia nắng chói chang để sưởi ấm cho muôn loài, ban phát niềm tin cả thế giới. Ríu rít, tiếng chim sẻ gọi bầy và làm tổ. Một sự sống mới bắt đầu. Một mốc thời gian khởi động mọi thứ. Ngày mới đến vui tươi mang theo tiếng gọi đời ấm áp.
    7 giờ sáng. Cô mở mắt và nheo nheo ngắm nhìn mọi thứ khắp căn phòng mình. Một vài con thú bông đáng yêu tựa mình vào nhau chìa ra đôi mắt thơ ngây tội nghiệp. Cô vẫn còn nhớ như in. Bé Thỏ Bông màu hồng tươi với đôi tai rất dài là món quá mà nhỏ Thảo tặng cô. Bạn Cún Nhồi – chú chó ngộ nghĩnh nhất cô đã từng có với chiếc mõm to tròn và cái đuôi cụt là tấm lòng của thằng Thái, thằng Linh. Còn biết bao nhiêu là con thú khác, mỗi con trót mang một kỷ niệm tuyệt vời về tình bạn thân, về một thời mặc áo dài đến lớp.
    Lại nhắm mắt và mở ra. Vẫn là cảm giác trống trải của một buổi sớm mai xa nhà trọ học. Cô đơn, lạc lõng trong căn trọ ẩm thấp và ngột ngạt mà cô đã ở suốt một năm nay rồi. Lại gió. Cô uể oải vươn vai và choàng người dậy. Đánh răng, rửa mặt cho kịp giờ học lúc 8 giờ.
    Cô là Thảo Nguyên.
    Là sinh viên năm hai ngành Báo chí Truyền thông, tâm hồn cô sôi nổi và trẻ trung như một tác phẩm văn chương viết về tình yêu vậy. Bởi giống vậy nên đôi lúc Thảo Nguyên cũng lặng trầm và u uất. Học trên một năm đại học rồi mà số lần về quê của cô đếm được chỉ trên đần ngón tay. Nếu nói đúng hơn, bên trong Thảo Nguyên có hai con người hoàn toàn trái ngược. Một Thảo Nguyên luôn luôn rực cháy và một Thảo Nguyên đôi lúc lặng buồn. Hai con người ấy cứ sống xen lẫn nhau, song song nhau, tranh đấu lẫn nhau để tranh giành quyền tồn tại.
    Và cuộc chiến ấy vẫn chưa kết thúc, chưa phân thắng thua. Vì thế mà chưa có lãnh địa xác định để hai con người đối lập ấy sống trong Thảo Nguyên bớt thôi cấu xé. Bởi vậy, Thảo Nguyên vẫn còn mang chút máu nổi loạn trong người.
    - Ôi, mình sợ ghê gớm cái môn Toán mà hôm nay chúng ta học. – Một nhỏ bạn cùng khoa đến trò chuyện với cô. Thảo Nguyên phì cười rồi lắc lắc đầu trả lời nhỏ:
    - Mình cũng vậy. Sợ chết thôi.
    - Môn Toán mà tớ cứ bị ngủ gật. Lạ thật! – Cô bạn khác ở bàn bên nhập cuộc.
    - Toán cao cấp có khác.
    - Ừ.
    - Thế mới là đại học, Thảo Nguyên à!
    Nhiều đứa bạn trong khoa lâu lâu lại ngồi xôm chuyện cùng Thảo Nguyên trong lúc đợi chờ giờ vào học. Tính ra, cô cũng nhiều bạn lắm chứ. Đi đâu cô cũng gặp bạn. Vào lớp, trên đường đi và cả trên xe bus tuyến dài. Nhiều bạn, nhưng thật sự cô chẳng thấy vui. Tất cả chỉ là xã giao, là chút lịch sự của bản thân khi gặp ai đó đã quen hay chuyện trò với một người bạn học chung, cùng làm việc. Thảo Nguyên không có một người bạn đúng nghĩa nào kể từ khi cô rời quê lên Sài Gòn học. Đằng đẵng hơn một năm trời, cô chỉ loay hoay bên những con thú nhồi bông trong căn trọ nhỏ…
    *
    * *
    - Chào cậu! Học chung với cậu lâu rồi mà tớ chưa có cơ hội nói chuyện. Làm quen nhé! – Một tên con trai lạ hoắc đến bên cô và lân la gợi chuyện. Cô vui vẻ trả lời:
    - Ừ. Chào cậu!
    - Cho tớ xin cái tên thật của cậu và cái nick Facebook để liên lạc với nhau được không? Tớ thấy cậu thú vị lắm!
    - Thú vị?
    - Ừ.
    - Sao cũng được. Tớ là Thảo Nguyên và Facebook của tớ là Thảo Mộc.
    - Cảm ơn cậu. Mà này, sao cậu ngồi có một mình vậy? Lên ngồi với tớ này, rảnh rỗi lại không thấy chán.
    Lần đầu tiên sau khi chia tay tụi bạn cấp ba, Thảo Nguyên gọi một người và được một người gọi là “cậu” và xưng “tớ”. Câu chuyện sẽ chẳng có gì là ngạc nhiên bởi họ học cùng khoa đã lâu rồi. Nhưng thật ra, trong cô, “cậu” và “tớ” là những từ ngữ rất mực thân mật vô cùng mà cô đã từng dùng để gọi bọn Thảo, Linh, Thái. Có lẽ, đó chỉ là hành động phản xạ của Thảo Nguyên thôi khi cậu bạn ấy cũng gọi cô như vậy. Trặc lưỡi, cô đeo chiếc ba lô trên vai và ngồi cùng bàn với cậu ấy thử một hôm để đổi gió. Ừ, thì đổi gió thôi. Bởi cô biết tất cả rồi cũng chỉ là xã giao. Có được mấy ai thân thiết nổi với cô ngoại trừ bọn bạn cũ.
    Một buổi chiều cách sau đó vài ngày, rảnh rỗi, Thảo Nguyên mở laptop để học và lướt Facebook ít phút. Vài dòng chữ đập vào mắt Thảo Nguyên, quá quen thuộc rồi mỗi lần cô đăng nhập Facebook:
    “Thảo đã thêm một ảnh mới”.
    “Linh đã thêm một ảnh mới”.
    “Thái đã thêm một sự kiện mới trong đời”.

    Cô lặng lẽ ngắm nhìn vài bức ảnh của từng đứa bạn thân up lên, lặng lẽ suy tư với những sự kiện trong đời của bọn chúng. Cô di chuột trượt xuống màn hình và định nhấn nút Thích, rồi lại thôi. Phản xạ. Lại phản xạ. Thảo Nguyên vẫn còn lẫn lộn giữa ngày ấy và bây giờ. Ngày ấy, họ là bạn thân. Bây giờ, họ là người dưng. Chút hiểu lầm lẫn nhau đã khiến cô và ba người họ rời xa. Cứ xa, xa dần rồi xa mãi. Đến khi tất cả chỉ là vài điểm vô định trên mặt phẳng như các chấm tròn A, B, C và D mà ta học Toán Hình. Nếu không có thước kẻ nối chúng lại với nhau, chúng mãi chỉ là những chấm tròn không có liên kết, không cùng thuộc một hình và cũng không tạo nên hình thù gì cả. Chẳng quan tâm nhau. Đâu còn là bạn của nhau nữa.
    Xem nốt các thông báo, mà đa số là các thông báo quảng cáo tràn lan, Thảo Nguyên đến mục bạn bè và thấy hiện lên một lời mời kết bạn mới. Gỗ Mục, một cái tên lạ hoắc lạ huơ. Gã là ai? Thôi kệ, cứ xác nhận đi. Mỗi khi up ảnh hay post trạng thái , may mắn thì có thêm một like từ Gỗ Mục. Vậy là cùng. Nói rồi, Thảo Nguyên thản nhiên nhấn Xác nhận. Chưa đầy năm phút sau, Gỗ Mục chủ động nhắn tin cho cô, một tin nhắn hài hước vô cùng:
    “Cậu, tớ đây!”
    Á à, thì ra là “cậu” và “tớ”. Chỉ có thể là cậu bạn ấy mà thôi. Nhưng tiếc thay, buổi hôm ấy, Thảo Nguyên quên hỏi tên cậu mất rồi.
    “Chào cậu! Tớ biết cậu, nhưng tớ không biết tên cậu.”
    “Cậu quên hỏi tên tớ rồi đây mà. Này nhé, tớ là Công Vinh.”
    Ít phút sau, tin nhắn tiếp theo từ cậu bạn khiến Thảo Nguyên không khỏi bật cười:
    “Nhưng cứ gọi tớ là Gỗ Mục. Bởi Việt Nam đã có một Công Vinh cầu thủ rồi. Tớ thích nét riêng biệt. Và tớ ghét sự trùng lặp, Thảo Nguyên à!”
    Gỗ Mục cá tính và đáng yêu. Suy nghĩ của cậu độc đáo và thống nhất vô cùng. Chẳng giống như Thảo Nguyên, cô luôn rụt rè và không bao giờ chủ động. Trò chuyện với Gỗ Mục, cô học tập ở cậu bạn rất nhiều điều. Và đặc biệt hơn, lâu lắm rồi cô mới có cảm giác vui đến vậy. Niềm vui mãnh liệt và dạt dào đến mức Thảo Nguyên đã quên mất rằng lâu nay cô chưa cười bao giờ cả.
    Chiều hôm đó, cô chat với Gỗ Mục suốt hàng tiếng đồng hồ, đến nỗi cái laptop sạc đầy pin của cô báo đến mấy lần pin yếu. Gỗ Mục và Thảo Nguyên hợp nhau trong cách nói chuyện nên những đoạn chat giữa cậu và cô luôn khiến ta phải bật cười thành tiếng. Cứ ngỡ như Gỗ Mục và Thảo Nguyên là những người bạn đã thân thiết từ rất lâu rồi.
    Lại một tin nhắn từ cậu bạn vui nhộn ấy, Thảo Nguyên mở ra xem và hào hứng trả lời:
    “Này Thảo Nguyên, mai vào ngồi cùng bàn với tớ cho vui nhé!”
    “Oke.”
    Lại “tút tút”. Pin yếu lắm rồi. Thảo Nguyên cắm dây sạc vào để nạp năng lượng cho chiếc laptop cưng của cô. Định tắt thì Thảo Nguyên sực nhớ là cô chưa làm phần bài tập mà giảng viênđã cho về nhà nên vội vã mở máy lên và hí hoáy gõ gõ.
    - Chà, tối nay thức khuya rồi đây!
    22 giờ. Căn trọ của Thảo Nguyên lần đầu tiên vẫn còn sáng đèn. Đầu óc cô giờ trống rỗng và không còn nghĩ ngợi đến chuyện gì…
    *
    * *
    Thảo Nguyên và Gỗ Mục khá thân nhau kể từ dạo ấy. Thảo Nguyên vẫn vậy, tính cách vẫn thất thường. Gỗ Mục người lớn, nhưng tính tình cậu cứ hệt như một đứa con gái. Những buổi trò chuyện liên miên, những hôm ngồi cùng bàn rôm rả bàn về dự định tương lai của mỗi đứa, rồi cả ước mơ xanh của mình. Thảo Nguyên biết, cuộc đời cô từ đây có thêm một người bạn mới, thân thiết không thể tách rời.
    Dạo đó đến nay đã hai tuần Thảo Nguyên quen biết được Gỗ Mục. Cô thấy vui hơn nhưng đâu thể nào thôi quên tụi bạn cấp ba ngày ấy. Bọn thú bông vẫn còn đây, quanh quẩn trong căn phòng của Thảo Nguyên khiến tâm trí cô không ngừng những dòng ký ức ùa về như một dòng thương nhớ. Những buổi chiều lang thang trên Facebook trò chuyện cùng cậu bạn Gỗ Mục đáng yêu, Thảo Nguyên lại thấy nhan nhản trên ấy là những câu trạng thái, những hoạt động mới của tụi Thảo, Linh , Thái. Nhói lòng!
    Nhỏ Thảo hiền hòa, dễ mến, là đứa bạn gái thân nhất với Thảo Nguyên, cùng chia ngọt sẻ bùi với cô trong những năm tháng cấp ba đạp xe đến lớp. Còn thằng Linh, thằng Thái là hai đứa “vệ sĩ” trung thành của cô, những hôm đi học đêm lại có hai đứa ấy học cùng. Vậy mà đùng cái, họ giận nhau. Lẽ ra không có gì, nhưng Thảo Nguyên cố tình tránh mặt tụi bạn, cắt đứt liên lạc hẳn, không nhắn tin, họp mặt, chỉ sử dụng Facebook nhưng cũng chẳng chat gì với nhau. Cô ít về quê cũng vì lẽ đó, bởi nhà họ san sát nhau. Về quê, khác nào lại muốn chạm mặt.
    Vào lúc này, Tết cũng gần kề, không khí rộn ràng hết sức. 20 tháng Chạp mà ngoài đường giờ đã nô nức hẳn, dòng xe cộ tấp nập đông đúc hơn ngày thường. Và các kế hoạch ăn chơi thì bọn sinh viên không thể nào chậm trễ được. Tết có khác!
    - Này, tối nay có muốn đi chợ đêm với tớ không, Thảo Nguyên? – Gỗ Mục hỏi, giọng hào hứng.
    - Chợ đêm?
    - Ừ.
    Thì ra đến giờ này Thảo Nguyên mới biết, chợ được tổ chức vào ban đêm thì được gọi là chợ đêm. Trước giờ cô cứ ngờ ngợ, bởi quê cô có chợ đêm bao giờ. Và khoảng thời gian hơn một năm sống ở Sài Gòn, cô có khi nào dạo quanh thành phố, nhất là lúc thành phố đã về đêm. Vì thế mà đúng 21 giờ, Thảo Nguyên khi đó chìm sâu vào giấc ngủ và căn trọ của cô lúc ấy đã tối đèn.
    Hôm nay, đúng 21 giờ, chiếc giường của cô vẫn còn vắng chủ.
    Chợ đêm đẹp quá. Quần áo, giày dép cứ phơi hết ra ngoài, khoe mẽ. Thảo Nguyên nhìn đâu cũng toàn thấy niềm vui. Kể từ khi kết bạn với Gỗ Mục, cậu bạn luôn mang đến cho cô những điều mới mẻ đầy bất ngờ.
    - Đã là sinh viên thì không thể không biết chợ đêm, Thảo Nguyên à! Nhất là lúc này lại vào gần dịp Tết! – Gỗ Mục bảo cô sau cuộc đi chơi đêm đầy hứng thú.
    - Ừ. Tớ tiếp cận với văn hóa sinh viên trễ quá.Trầm ngăm một lúc để lặng ngắm nước sông Sài Gòn huyền ảo, Gỗ Mục quay sang Thảo Nguyên và thốt ra một yêu cầu:
    - Kể cho tớ nhe đi!
    - Chuyện gì? – Cô ngạc nhiên.
    - Về những người bạn của cậu và tại sao cậu lại tránh mặt họ như vậy.
    Thảo Nguyên bất ngờ vô cùng. Gỗ Mục như đang nhìn thấu được suy nghĩ của cô vậy. Sao cậu biết cô tránh mặt tụi bạn cũ? Cậu làm sao biết được chuyên này chứ?
    - Sao cậu biết? – Thảo Nguyên đánh liều hỏi lại.
    - Từ những dòng status của cậu trên Facebook và cả trong từng lời trò chuyện của cậu với tớ. Thế thôi.
    - Ra là vậy. Tớ cũng chẳng muốn giấu cậu đâu. Chỉ vì tớ không muốn có bất kì ai cảm thấy buồn khi nghe câu chuyện này cả.
    - Trút hết tâm sự ra đi. Tớ sẽ lắng nghe cậu mà.
    Nguyên, Thảo, Linh, Thái ngày ấy là một bộ tứ bạn thân. Cả bốn đứa lại càng thân hơn khi có cùng niềm đam mê hội họa. Vẽ là đam mê và chiếc cọ là người bạn thân không thể nào tách rời đối với cả bọn. Họ ngày vẽ, đêm cũng mơ về vẽ. Tài hội họa của Thảo Nguyên nhỉnh hơn một chút nên luôn đạt giải cao trong các cuộc thi vẽ ở trường, ở huyện và cả ở tỉnh. Những con thú nhồi bông kia là món quà của ba đứa bạn tặng cho cô mỗi khi cô đoạt giải trong các cuộc thi ấy. Vậy mà…
    Thảo Nguyên vẫn không thể nào quên được ngày hôm ấy, ngày mà cô phát hiện ra đam mê thật sự của bản thân mình. Thảo Nguyên thích viết văn, và Thảo Nguyên tiếc là đến tận bây giờ cô mới biết mình thật sự đam mê nó, đam mê hơn cả môn hội họa xuất sắc của mình. Không lưỡng lự, Thảo Nguyên quyết định học Báo chí Truyền thông để theo đuổi nghiệp viết văn to lớn của cuộc đời.
    - Cậu điên à? Bọn tớ không ủng hộ việc này đâu! – Cả ba đứa còn lại nhao nhao khi Thảo Nguyên thi một ngành không hề liên quan gì đến vẽ vời cả.
    - Tớ tin rằng mình chọn đúng. Tớ đam mê nó hơn cả vẽ, các cậu à!
    - Đừng nhìn mặt bọn tớ nếu cậu không đănh ký thi vào ngành Hội họa hay là gì đó liên quan đến vẽ. Cậu đã thất hứa. Bọn tớ đã từng tin tưởng vào cậu rất nhiều. Giờ thì vậy đó!
    - Tùy các cậu vậy.
    Đó là lần cuối cùng bọn họ nói chuyện với nhau. Và họ tránh gặp mặt nhau hẳn kể từ khi Thảo Nguyên biết tin mình trúng tuyển vào hệ Đại học chính quy của ngành này.
    Chớp mắt cái, Thảo Nguyên giờ đã là sinh viên năm hai. Cô trở nên cô đơn và lạc lõng, không còn bạn bè vì cô đã chọn nghiệp viết. Chính bởi yếu tố môi trường đã khiến hai con người bên trong Thảo Nguyên luôn luôn tranh giành quyền sống còn của chúng, cấu xé, cào nát khiến Gỗ Mục đôi lúc phải ngạc nhiên với tính cách mưa nắng thất thường của bạn mình.
    - Tâm sự với cậu rồi, tớ như nhẹ bẫng cả người! – Cô vỗ vai Gỗ Mục.
    - Đừng nói như vậy chứ! – Gỗ Mục nhíu đôi mày rậm của cậu rồi nhìn Thảo Nguyên như định thốt ra một lời than trách.
    - Chuyện gì?
    - Chuyên cậu và các bạn cậu.
    - Tớ đã kể cho cậu nghe rồi mà.
    - Ừ. Nhưng chuyện chẳng to tát gì. Phải mau mau làm lành đi chứ. Đừng để như tớ rồi hối hận cũng chẳng kịp nữa đâu…
    - Sao?
    Gỗ Mục từng thân với một cậu bạn, thân rất nhiều. Rồi xảy ra mâu thuẫn, họ giận nhau đến hàng tháng trời. Lúc nhận ra mọi hiểu lầm mâu thuẫn, Gỗ Mục chạy đi tìm cậu bạn ấy nhưng không may, cậu bạn đã chết ngay trước đôi mắt vừa ánh lên niềm tin của Gỗ Mục, ngay phía bên kia đường, dưới một chiếc xe tải lớn…
    - Tớ… Tớ không biết chuyện này, Gỗ Mục ạ! – Thảo Nguyên ngậm ngùi khi bắt gặp đôi mắt cậu long lanh những giọt nước ấm.
    - Bởi vậy, hãy trân trọng những người bạn thân. Tớ thấy họ cũng tốt và lo cho cậu rất nhiều. Nhưng có lẽ chưa thấu được tâm niệm và ước muốn của cuộc đời cậu mà thôi.
    - Ừ. Và cậu cũng là bạn thân của tớ mà. Vì vậy, đừng nghĩ mình là thừa thãi đi, Gỗ Mục à!
    Gỗ Mục nhìn cô rồi mỉm cười. Dòng sông Sài Gòn về đêm mới óng ánh và đẹp lung linh đến lạ…
    Lại một buổi chiều của những ngày đã cận kề Tết đến, Thảo Nguyên cô đơn mở Facebook và nhớ đến lời nhắc nhở của cậu bạn Gỗ Mục hôm nào. Cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi đưa tay lên bàn phím, gõ gõ câu trạng thái mới: “Năm mới đã đến, những chuyện buồn phiền của quá khứ hãy để nó qua đi và tìm lại tình bạn thân ngày nào, các cậu nhé!”. Gõ xong, Thảo Nguyên với tay “tag” thêm Thảo, Linh, Thái và cả Gỗ Mục vào câu trạng thái của mình rồi đợi chờ trong lo lắng, hồi hộp.
    Màn hình Facebook hiện lân hàng loạt thông báo mới, Thảo Nguyên vội vã click chuột vào và thì thầm đọc những dòng chữ in đậm : “Gỗ Mục, Thảo, Linh và Thái đã bình luận về trạng thái của bạn”.
    Môt giọng cười lớn phát ra từ Thảo Nguyên. Cô bạn nhảy tưng tưng và huơ tay múa chân những điệu lỳ lạ. Sà vào chiếc laptop cưng, Thảo Nguyên lại ôm nó đến tận khuya khi máy báo pin yếu đến tận mấy lần.
    Và Thảo Nguyên tin, đam mê cô chọn là đúng. Cả cậu bạn đáng thương ấy nữa, Gỗ Mục à! Cậu không hề là thừa thãi của cuộc đời, mà là một “khúc gỗ quý” đầy cá tính và biết yêu thương.
    23 giờ 28 tháng Chạp. Căn trọ của Thảo Nguyên lại vẫn còn sáng đèn. Đây là lần thứ hai và cũng có thể là mãi mãi…
    ©
    [SIZE=4][B][COLOR="#FF0000"]Nguồn bài viết:[/COLOR] [url]www.taichinh2a.com[/url] - [URL="taichinh2a.com"]forum tài chính ngân hàng[/URL], [URL="taichinh2a.com"]diễn đàn sinh viên tài chính ngân hàng[/URL], [URL="taichinh2a.com"]tài chính ngân hàng[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?169"]tài chính[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?170"]ngân hàng[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?175"]chứng khoán[/URL], [URL="taichinh2a.com"]banking[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?152"]tài liệu[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?189"]luận văn[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?194"]ebook kinh tế[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?60"]phần mềm kế toán[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?203"]kiếm tiền online[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?211"]tin hot[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?75"]tin sốc[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?16"]download phim hot[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?15"]nhạc hot[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?209"]quảng cáo rao vặt tuyển dụng[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?209"]mua bán rao vặt[/URL], [URL="taichinh2a.com/forum/forumdisplay.php?209"]quảng cáo rao vặt[/URL][/B][/SIZE]
    Sửa lần cuối bởi taichinh2a.com; 29-01-2015 lúc 21:59.

Thông tin chủ đề

Thành viên đang xem chủ đề

Hiện đang có 1 người xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách)

Xu hướng tìm kiếm trên Google

Không có từ khóa

Từ khóa liên quan đến chủ đề

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •